Đừng để ai nói bạn phải làm gì trước tuổi 22, hay 23, hay 50


tumblr_m3tkp33oRP1qfryqfo1_500

(Internet)

Dạo trước tôi hay hứng thú với những bài viết có tựa đề theo công thức “Những điều cần làm trước năm XYZ tuổi.” Kiểu như lúc ấy tôi vẫn còn nhỏ nên thấy rất hồ hởi, cứ ghim trong đầu bảo người ta nói đúng, nói hay; đến năm đó phải ráng làm những chuyện đó. Nhưng thời gian cứ ập vào mặt, đi qua một cơ số tuổi thì nhận ra những bài viết như thế, nó có thể hay với một vài người; nhưng với một vài người khác, nó không có giá trị nhiều lắm.

Sáng nay tôi đọc một bài viết về những điều cần làm trước tuổi 22. Quá nửa những điều được liệt kê trong ấy, đọc qua nghe sướng tai, ngẫm lại thấy cũng không sướng mấy. Chẳng hạn như điều số 1: có người yêu trước năm 22 tuổi. Lí do: qua 22 thì bắt đầu trưởng thành và biết tính toán; thế nên hãy yêu khi chưa biết toan tính, sẽ “thú vị và trải nghiệm hơn rất nhiều.” Tôi đọc mà mướt mồ hôi. Nói như tác giả bài này (không rõ bao nhiêu tuổi), nghĩa là từ bây giờ trở đi tôi không nên yêu nữa; vì đã không còn “thú vị và trải nghiệm” như xưa.

Bạn à, có hai điều vô lý ở đây. Thứ nhất, nếu bạn gặp một ai đó mà mãi đến tận 22 tuổi họ vẫn chưa có người yêu, bạn có đến và nói với họ, “Thế là từ giờ mày chả yêu thú vị được nữa”?! Họ đã sống 22 năm của cuộc đời, như họ muốn và như số phận của họ muốn, và thế là đủ. Điều vô lý thứ hai: tình yêu sau 22 tuổi, tình yêu sau 23 tuổi, tình yêu sau 24 tuổi, tình yêu sau 50 tuổi; nó ra sao là nằm ở trái tim bạn, không nằm ở những nếp nhăn trên trán và trong não bạn. Bạn sẽ không nói với người bạn yêu sau 22 tuổi, “Này, anh chẳng yêu em như anh yêu cô bé hồi 18 đâu”, và cũng không hề mong người ta sẽ nói với mình như thế.

Số tuổi thuộc về thời gian, nhưng cuộc đời nằm trong tay mình. Bạn chưa đến 22 tuổi; nhưng có một bài báo lại nói, “Qua 22 thì chán lắm đấy, chuyện này chuyện kia chả còn thú vị như xưa”; vậy mà bạn cũng để nó cuốn trái tim bạn theo ư? Không, phải nghênh mặt lên mà hỏi lại nó, “Qua 22 tuổi “chuyện ấy” của tôi vẫn sẽ hay ho lắm đấy, thách nhau à?” Đừng để ai định nghĩa cuộc đời mình, nhất là định nghĩa tương lai của chính mình.

Đến điều thứ ba trong bài báo đó thì tôi còn mắc cười hơn. Thử hình xăm, thử đi bar, thử uống rượu; nhằm mục đích “nổi loạn có lí trí.” Tôi biết có những người cả đời không hút thuốc, không xăm hình, không rượu chè (một hai li xã giao công việc thì có). Lí do: họ không thích. Hãy để yên cho sự không thích của họ nằm đó. Họ chẳng phải thử thứ gì trước 22 hay 23 cả. Mẹ tôi đến bây giờ vẫn nói tại sao con gái lớn rồi mà chưa chịu xỏ khuyên tai. Tôi không thích, vậy thôi.

Tôi lấy hai ví dụ đơn giản như thế. Bài báo không nói sai; bạn nên sống cho trọn đầy tuổi trẻ. Nhưng định nghĩa tuổi tác là một điều ngu ngốc. Bạn không thể kẻ một lằn ranh cho mình, ngay tại mốc 22 tuổi, và trong tiềm thức tự nhủ rằng bước qua đây là cuộc vui sẽ tàn. Chỉ cần bạn sống ngay thời điểm hiện tại với tất cả những gì bạn có thể, với điều bạn muốn và điều bạn cần, với quyền lợi và trách nhiệm; thì tôi nghĩ bạn sẽ không có gì để hối tiếc đâu.

Đôi khi bạn sẽ gặp một số bài viết nói về những điều người ta hối tiếc vì đã không làm khi còn trẻ. Các bạn đừng nhầm những bài viết đó với những bài viết kiểu “Những điều cần làm trước…” Một thứ nói về quá khứ, và đúng, quá khứ là những bài học để ta nắm lấy. Nhưng chẳng có bài học nào đến từ tương lai, nhất là tương lai của bạn nhưng do người khác tưởng tượng. Bởi lẽ hiện tại của mỗi người được xây dựng từ những yếu tố rất khác nhau.

Điều số 7 trong bài viết đó là “Shopping thả dàn để lấp tủ đồ”. Tôi biết có những người không hề thích shopping, và một số người khác lại quá nghèo để shopping. Tương tự, điều số 11 là “Một công việc kinh doanh riêng.” À, nếu bạn không thích kinh doanh và quá bận rộn để sáng tác hay đi tình nguyện hay ở nhà luyện game online; tuổi trẻ của bạn thế là đi đứt. Trong bài viết đó hiện lên một thứ tuổi trẻ được cung cấp riêng cho một vài cá nhân đầy đủ về mặt vật chất và hoàn cảnh gia đình không quá tệ.

Hãy nghĩ đến một trường hợp mà tôi nhìn thấy rất nhiều ở xứ Mỹ này: một bạn trẻ nhà không giàu lắm, nhưng muốn đi du học. Qua đây thì bạn ấy phải đi làm thêm để bớt gánh nặng cho bố mẹ. Bạn ấy không có thời gian đi du lịch, không có tiền để nhét đầy tủ quần áo, cơ sở kinh doanh riêng là chuyện trên trời; và việc làm thêm của bạn ấy không phải là thứ làm thêm hoa mộng ảo lệ miêu tả trong bài viết; đó là những công việc nặng nhọc thực sự với tất cả những bóc lột, những vị khách điên khùng và những đêm nhức mỏi. Tôi đã từng không hiểu làm thế nào để những người như vậy tận hưởng cuộc sống bởi vì tuổi trẻ của tôi ít nhiều giống với miêu tả trong bài viết. Thế là tôi hỏi một người chị thân thiết ở đây, với hoàn cảnh gia đình không mấy khá giả, “Có bao giờ chị hối tiếc vì đã đi du học?” Chị ấy trả lời, “Chưa bao giờ.” Ai dám nói chị ấy không có tuổi trẻ?

Ai dám bảo những người suốt ngày chỉ biết học là không có tuổi trẻ, khi mà họ đang đốt cháy bản thân vì đam mê, vì ước mơ trở thành khoa học gia, nhà sử học, nhà khảo cổ? (tôi vừa nhớ đến một anh học bác sĩ bên này, người được học bổng của hai trường Đại học danh tiếng. Anh muốn theo đuổi ngành Phẫu thuật não, và đến giờ anh vẫn chưa có cô bạn gái nào). Ai dám bảo những cậu bé bán vé số, những cô bé bán khoai, những anh thợ hồ là không có tuổi trẻ; khi họ đang dùng sức trẻ để lo cho gia đình, cho bản thân mình một tương lai tốt hơn? Nếu có điều gì tôi ghét nhất, đó là định nghĩa về những thứ không thể định nghĩa. Điều tôi ghét thứ hai dĩ nhiên là việc tin vào những định nghĩa đó và biến nó thành thước đo giá trị của mình (mặc dù phải thừa nhận là tôi vẫn còn mắc phải lỗi lầm này).

Tôi chỉ nhắc đến một bài viết, vì một bài này đã đủ đại diện cho một tập hợp những bài gần gần như thế: một danh sách những điều cần làm trước XYZ tuổi, do một người nào đó viết ra, đề nghị bạn làm theo nhưng hoàn toàn không biết bạn là ai, bạn được sinh ra ở đâu, lớn lên thế nào, thích gì và đau khổ vì điều gì. Nếu có một người thân hoặc một người bạn đưa ra lời khuyên, bạn có thể lắng nghe họ, vì họ biết bạn là ai. Điều này cũng giống như gia sư vậy, bằng tuổi vẫn giúp được nhau. Còn những bài viết thế này không khác gì giáo dục đại trà, trong giảng đường gồm một giáo sư và hàng trăm sinh viên. Tuy vậy, khi bạn đi học, những người giảng dạy đều đã tốt nghiệp bậc cao hơn bạn, hoặc có điểm số tốt; thế mà họ cũng chỉ dạy bạn những kiến thức ít nhiều đã được chứng minh và đảm bảo. Còn bây giờ, một ai đó ngang hàng phải lứa đang dạy bạn theo kiểu giáo dục đại trà về cuộc đời rộng lớn cơ đấy.

Bạn à, ngay cả y học với những số liệu chính xác của nó cũng chỉ dám đưa ra lời khuyên, “NÊN có con trước 35 tuổi”, hà cớ gì một vài bài viết lại dám định nghĩa tuổi trẻ của bạn vào danh sách “CẦN.”

Bạn hãy tự viết nó đi, về nhà, lấy một tờ giấy, viết ra những gì chính bạn muốn, bởi vì, khác với thứ tuổi trẻ “limited edition” được miêu tả trên kia, tuổi trẻ của đất trời miễn phí cho tất cả mọi người.

About these ads
Comments
19 Responses to “Đừng để ai nói bạn phải làm gì trước tuổi 22, hay 23, hay 50”
  1. mossygreen says:

    Reblogged this on thuytusonminh and commented:
    Trước nay mình luôn sợ sống k thú vị bằng người khác, nhìn những gì người khác đã làm và trải nghiệm ở tuổi mình mà cảm thấy nuối tiếc vì đã k làm như họ. Đọc bài viết này mình mới hiểu rằng, thật ra mình đã sống theo cách của mình rồi, và cái mình nên tiếp tục làm những gì mình thích chứ k cần phải lặp lại cuộc sống của 1 ai đó:))

  2. em rất thích những bài viết trên blog của chị, bởi vì ít ra em tìm thấy 1 phần bản thân mình trong những suy nghĩ của chị. chị hãy tiếp tục cầm bút nhá, cho dù thế nào đi nữa. chợt nghĩ đến 1 ngày nào đó, giá như e cũng có đủ can đảm (và điều kiện thực tế cho phép^^) để cầm bút và vẽ lên con đường cho chính mình.

    • Rio Lam says:

      Chị không định quảng cáo nhé, nhưng em thử đọc stt mới nhất trên page fb của chị xem sao :)

      • e vốn biết bản thân mình thực sự thích cái gì từ năm 17t ^^ nhưng ước mơ của e quá phiêu lưu vào thời điểm hiện tại, e còn nhiều thứ để mất quá ^^ đâm ra nhiều lúc e nghi ngờ chính bản thân mình: đó có thực sự là đam mê của em hay không hay chỉ là bồng bột tuổi trẻ, có xứng đáng để đánh đổi những thứ hiện tại vì nó không, có xứng đáng để đánh đổi cả cuộc đời và trả giá vì nó không? ^^ vậy nên e quyết định chờ đợi thêm vài năm nữa, 1 phần là để biết mình thực sự muốn gì, 1 phần là để tạo dựng nền tảng tài chính và chuẩn bị tinh thần nếu e thực sự muốn theo đuổi con đường đó. ko biết e có quá phung phí những năm tháng trc 22 tuổi ko, khi mà chỉ để chờ đợi?! ^^

      • Rio Lam says:

        Chị nghĩ, nếu trong lúc “chờ đợi”, em không ngừng khám phá, thử cái này, thử cái kia, thì sẽ không phí hoài đâu em à :) Chị cũng từng bỏ viết văn, quay trở lại, bỏ, lại quay trở lại… Miễn sao không chờ đợi thụ động là được rồi :)

      • em cũng nghĩ như thế, biết đầu e lại tìm thấy đc 1 cánh cửa mới trong khi đang lục lọi “phòng chờ đợi” thì sao?! :))
        nhân tiện e rất ngưỡng mộ các Bảo Bình :x những BB e đã từng gặp từ trước đến nay đều ko ít thì nhiều có những nét tài hoa (đôi khi là cả lập dị :)) ) khiến người khác dù không thích họ nhưng vẫn rất tôn trọng họ :)) thực sự rất đáng ngưỡng mộ :x

  3. Phiêu says:

    đây mới đúng là một bài viết “CẦN” cho các bạn trẻ bây giờ đọc trước tuổi 22 :-“

  4. Ngọc Quỳnh says:

    Hay thế! Tuy nhiên đây cũng chỉ là những suy nghĩ cá nhân và đúng trong những trường hợp mà họ cũng nghĩ giống tác giả bài viết này. Quan trọng là khi ta đọc cả hai bài viết có vẻ như đối nghịch như thế này, ta rút ra được gì chứ không phải là sống theo người này hay đồng thuận theo người kia. Chỉ đọc và tự bản thân mình phải tự đúc rút mình phải sống như thế nào mà thôi, bạn nhé!

  5. sonakisnowballeye says:

    cảm ơn chị vì đã có thể viết ra những điều em nghĩ nhưng không thể diễn đạt được :)

  6. meiling7 says:

    mình cũng nghĩ vậy :) những cái gọi là ” những điều cần làm trước 22, 25, 40,…” nghe cứ như 1 chuẩn mực ai đó đặt ra cho ai đó làm. Con người muôn hình muôn dạng mà làm sao mà theo chuẩn mực được, Mình ngày trước cũng buồn vì sao không thể có cuộc sống giống người khác được, Đọc xong bài của bạn mình thấy được khích lệ, quan trọng không phải người khác nghĩ gì vê cuộc sống của mình mà bản thân mình nghĩ gì về cuộc sống của mình mới là quan trọng. Thanks bạn vì 1 bài viết trân trọng từng cá nhân :) ( mình không giỏi diễn đạt ngôn từ lắm nên bạn hiểu cho nhé ^^)

  7. Reblogged this on mattabichlien and commented:
    không ai có quyền can thiệp vào cuộc sống của tui

  8. QUỲNH says:

    Reblogged this on QUỲNH and commented:
    Just loved this thought!

Trackbacks
Check out what others are saying...
  1. […] Nguồn: http://rio-lam.com/2013/05/13/dung-de-ai-noi-ban-phai-lam-gi-truoc-tuoi-22-hay-23-hay-50/ […]

  2. […] nay tôi nhận được tin nhắn của một em gái vừa đọc bài viết nho nhỏ, [Đừng để ai nói bạn phải làm gì trước tuổi 22, hay 23, hay 50] của mình. Em đặt câu hỏi là bây giờ em cũng chẳng biết bản thân muốn làm […]



Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3,414 other followers

%d bloggers like this: